Phương pháp200 giờ

Trò chuyện

"Tôi chẳng bao giờ biết phải nói gì"

Cái khoảng trống ập đến ấy không phải vì bạn thiếu thông minh. Đây là nguồn gốc của nó, và cách trò chuyện mà không cần học thuộc lòng.

Blog  ›  Nói gì khi trò chuyện

Bởi Jérémy, người sáng tạo ra Phương pháp 200 giờ

Điều cốt lõi: Đầu óc trống rỗng khi trò chuyện không đến từ việc thiếu thông minh, mà từ sự chú ý hướng vào chính mình ("mình có thú vị không?"). Bước chuyển, được khẳng định qua các nghiên cứu của Karen Huang tại Harvard, là đi từ "cố tỏ ra thú vị" sang "thật sự quan tâm": những người đặt câu hỏi tiếp nối được đánh giá là dễ mến hơn. Trên thực tế, hãy chuyển sự chú ý sang người đối diện, lắng nghe thật lòng và hỏi nối tiếp thay vì cố săn tìm một câu nói thật hay.

Bạn biết cái khoảnh khắc đó: một khoảng lặng ập tới, đầu óc bạn trống rỗng, và bạn càng cố tìm "điều gì đó thú vị để nói" thì lại càng chẳng nghĩ ra. Tin vui: vấn đề gần như không bao giờ nằm ở việc thiếu thông minh. Đó là chuyện sự chú ý của bạn đang hướng vào đâu, và điều đó hoàn toàn có thể chỉnh sửa.

Vì sao đầu óc bạn trống rỗng

Khi bạn sợ không biết phải nói gì, bạn lại dồn sự chú ý vào chính mình: "mình có thú vị không? mình trông có ngốc không?". Việc tự giám sát này chiếm hết phần năng lực tinh thần của bạn, đúng phần mà lẽ ra bạn cần để lắng nghe người kia và đáp lời. Kết quả: một khoảng trống. Không phải vì bạn chẳng có gì để nói, mà vì sự chú ý của bạn đang hướng sai chỗ.

Bước chuyển: từ "cố tỏ ra thú vị" sang "thật sự quan tâm"

Nghiên cứu về điểm này rõ ràng đến mức đáng ngạc nhiên. Một loạt nghiên cứu tại Harvard do Karen Huang và các đồng nghiệp thực hiện cho thấy những người đặt nhiều câu hỏi hơn, nhất là câu hỏi tiếp nối, được đánh giá là dễ mến hơn hẳn. Chúng ta cứ nghĩ phải tỏa sáng thì mới được yêu mến; thật ra, chính sự quan tâm chân thành mà bạn dành cho người kia mới tạo nên sợi dây gắn kết. Và đặt một câu hỏi tốn ít năng lượng hơn nhiều so với việc nghĩ ra một câu nói thật hay.

Nhà xã hội học Charles Derber đã mô tả cái bẫy ngược lại, mà ông gọi là "chứng tự yêu trong trò chuyện": liên tục lái câu chuyện về phía mình ("ờ đúng, mình cũng vậy...") thay vì nâng đỡ điều người kia vừa nói. Chỉ cần ý thức được điều đó thôi cũng đã thay đổi cách bạn lắng nghe.

Lắng nghe, một cách thật lòng

Công trình của Guy Itzchakov và Avraham Kluger về "lắng nghe chất lượng cao" cho thấy một người cảm thấy được lắng nghe thật sự sẽ trở nên cởi mở hơn, sâu sắc hơn, thoải mái hơn. Nói cách khác, lắng nghe tốt không chỉ cứu bạn khỏi khoảng trống: nó còn khiến cuộc trò chuyện trở nên tốt đẹp hơn cho người kia. Đó là điều ngược lại với suy nghĩ rằng bạn phải "diễn một màn cho hay".

Điều đó thay đổi gì trong thực tế

Bạn không cần một kho chủ đề hay phải ôn bài trước khi đến một bữa tiệc. Bạn cần chuyển sự chú ý sang người đối diện, cùng vài phản xạ đơn giản để hỏi nối tiếp, kể một câu chuyện, và đáp lời. Đó chính xác là điều mà cuốn cẩm nang "Dễ mến và cuốn hút" trình bày chi tiết, trong chương về nghệ thuật trò chuyện: làm sao để không bao giờ cạn lời nữa, mà chẳng cần đóng vai gì cả.

Không bao giờ cạn lời nữa?

Cuốn cẩm nang "Dễ mến và cuốn hút" dành hẳn một chương cho nghệ thuật trò chuyện: lắng nghe, đặt câu hỏi, kể chuyện, mà không cần học thuộc lòng.

Khám phá cuốn cẩm nang →

Đọc tiếp

Cách trở nên cuốn hút hơn (khoa học nói gì) Cách trở nên thú vị hơn (mà không cần học thuộc lòng) Cách kết bạn khi bạn nhút nhát hoặc hướng nội